“Tôi không có gì đặc biệt cả” – Lời kể của một người phụ nữ xa quê suốt 21 năm và hành trình tự mình bươn chải nơi đất khách

Cuộc gặp diễn ra đầy bất chợt và ngẫu nhiên để lại trong mình bao cảm xúc khó tả vào những ngày chị Thanh Thủy về phép thăm quê. Ngồi giữa một góc nhỏ ở Hạ Long, người phụ nữ đã sống hơn hai thập kỷ tại Đức kể về cuộc đời mình bằng giọng điệu bình thản đến lạ.

Không có những câu chuyện làm giàu, không nhắc đến thành công hay những cột mốc đáng tự hào. Điều chị nhắc nhiều nhất là những ngày đầu sang Đức ở tuổi 38, khi trong tay gần như không có gì ngoài quyết tâm phải đứng vững nơi đất khách bằng chính đôi chân của mình. Từ công việc học việc trong bếp đến vị trí phục vụ mà chị gắn bó suốt 21 năm, hành trình ấy được tạo nên từ những tháng ngày lao động âm thầm và từ sự giúp đỡ của những người mà đến hôm nay chị vẫn luôn nhắc đến bằng hai chữ biết ơn.

Chào chị Thủy, chị sang Đức khi đã 38 tuổi. Ở độ tuổi mà nhiều người đã ổn định cuộc sống, riêng chị lại chọn bắt đầu một hành trình hoàn toàn mới. Chị nhớ gì nhất về quãng thời gian ấy?

thanh-thuy-1-1783566428.jpg

Chào bạn, điều tôi nhớ nhất có lẽ là cảm giác bỡ ngỡ. Lúc sang Đức, tôi không biết tiếng Đức. Tôi cũng không có bằng cấp gì để có thể tìm được một công việc tốt như nhiều người vẫn nghĩ. 38 tuổi không còn là tuổi quá trẻ để bắt đầu lại từ đầu. Nhiều thứ phải học lại, nhiều thứ phải tự mình thích nghi. Có những ngày tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ đang tập đi lại từ đầu. Ngôn ngữ không biết, tập tục không rành, cuộc sống hoàn toàn khác với những gì mình từng quen thuộc ở Việt Nam. Nhưng lúc ấy tôi đã nghĩ mọi thứ vô cùng đơn giản rằng mình đã sang đây rồi thì phải cố gắng, không ai sống thay cuộc đời mình được và dù khó đến đâu cũng phải học cách đứng trên đôi chân của chính mình.

Trong suốt hơn hai thập kỷ qua, chị chỉ làm việc tại một quán ăn của người Việt. Điều gì khiến chị gắn bó với nơi đó lâu đến như vậy?

thanh-thuy-2-1783566428.jpg

Nhiều người nghe tôi nói làm một chỗ suốt 21 năm thường ngạc nhiên lắm. Nhưng với tôi, đó không chỉ là nơi làm việc. Những ngày đầu sang Đức, tôi được nhận vào học việc trong bếp. Tôi không biết gì cả nên phải học từ những việc nhỏ nhất. Học cách chuẩn bị nguyên liệu, học cách phụ bếp, rồi từng bước học ra ngoài phục vụ khách. Điều khiến tôi luôn trân trọng là vợ chồng chủ quán chưa bao giờ xem tôi như người ngoài. Họ giúp đỡ tôi rất nhiều trong những năm tháng đầu tiên nơi đất khách. Thậm chí, chính họ cũng là người mai mối để tôi gặp người chồng hiện tại của mình. Chồng tôi vốn là bạn của gia đình anh chị ấy. Điều đó đã khiến tôi nghĩ rằng, cuộc đời mình may mắn vì gặp được những người tốt. Nếu như không có họ, chưa chắc mẹ con tôi đã có được cuộc sống như ngày hôm nay. Có những ân tình mà cả đời này mình chẳng thể quên được.

Trên mạng xã hội, nhiều người nhìn thấy cuộc sống của chị ở Đức và cho rằng chị đang sở hữu công việc kinh doanh riêng hoặc có cuộc sống rất thành đạt. Chị nghĩ sao về điều đó?

thanh-thuy-3-1783566429.jpg

Tôi luôn nói với mọi người rằng tôi chỉ là người làm thuê thôi. Tôi không phải chủ quán. Tôi cũng không phải người thành công theo cách mà nhiều người thường nghĩ. Từ ngày sang Đức đến giờ, tôi vẫn đi làm công ăn lương như bao người khác. Công việc của tôi là phục vụ tại quán ăn của người Việt. Tôi chưa từng thấy điều đó có gì phải ngại. Ngược lại, tôi luôn cảm thấy biết ơn vì mình có công việc ổn định để làm suốt hơn hai mươi năm qua. Tôi nghĩ lao động chân chính thì nghề nào cũng đáng trân trọng. Mình sống được bằng công sức của mình, tự nuôi được bản thân và gia đình là đã rất đáng quý rồi.

Nhìn lại chặng đường đã đi qua, điều gì khiến chị cảm thấy biết ơn nhất?

thanh-thuy-4-1783566428.jpg

Tôi luôn nghĩ cuộc đời mình gặp nhiều may mắn vì gặp được quý nhân. Từ bạn bè, đồng nghiệp đến vợ chồng chủ quán nơi tôi làm việc, ai cũng giúp đỡ tôi theo cách riêng của họ. Nhiều người thường hỏi tôi có tự hào về những gì mình đạt được không. Thật ra tôi không nghĩ mình đạt được điều gì quá lớn lao. Điều khiến tôi trân trọng nhất là hôm nay gia đình mình vẫn bình an, cuộc sống ổn định, con cái trưởng thành. Tôi không giàu có nhưng tôi bằng lòng với cuộc sống ở hiện tại. Có lẽ khi trải qua nhiều khó khăn rồi, người ta sẽ hiểu rằng bình yên đôi khi là điều quý giá nhất.

Nếu được gửi một lời nhắn đến những người đang chuẩn bị sang nước ngoài lập nghiệp, chị sẽ nhắn nhủ điều gì?

Tôi nghĩ ai đi xa cũng sẽ gặp khó khăn theo cách riêng của mình. Đừng nghĩ cuộc sống ở nước ngoài lúc nào cũng màu hồng. Muốn có cuộc sống ổn định thì vẫn phải lao động nghiêm túc và cố gắng mỗi ngày. Tôi không có bằng cấp, tôi cũng không có xuất phát điểm thuận lợi. Nhưng tôi luôn tin rằng chỉ cần mình sống tử tế, chăm chỉ làm việc và biết trân trọng những người đã giúp đỡ mình thì cuộc sống sẽ không phụ lòng mình. Nếu được chọn lại, có lẽ tôi vẫn sẽ đi con đường ấy. Vất vả là điều khó tránh khỏi, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy hối hận.

thanh-thuy-5-1783566428.jpg

Cuộc gặp gỡ với Nguyễn Thanh Thủy ở Hạ Long tuy diễn ra rất tình cờ, nhưng điều còn đọng lại sau cuộc trò chuyện không phải là câu chuyện về nước Đức hay hành trình hơn hai mươi năm xa quê. Điều khiến người ta nhớ là sự chân thành trong cách chị kể về cuộc đời mình. Người phụ nữ ấy chỉ nhắc nhiều đến hai chữ "biết ơn" – biết ơn những người đã dang tay giúp đỡ mình trong những ngày đầu nơi xứ lạ, biết ơn công việc đã nuôi sống gia đình suốt hơn hai thập kỷ và biết ơn cuộc sống bình yên mà mình đang có. Có lẽ chính sự giản dị ấy mới là điều khiến câu chuyện của chị trở nên gần gũi. Bởi giữa rất nhiều câu chuyện về những thành công rực rỡ nơi xứ người, vẫn có những con người lặng lẽ đi làm mỗi ngày, sống tử tế mỗi ngày và bằng lòng với những gì được tạo dựng từ chính đôi bàn tay lao động của mình.

Những chia sẻ trên Facebook hay TikTok của chị Nguyễn Thanh Thủy không phải là những câu chuyện về sự giàu có hay thành công hào nhoáng. Đó đơn giản là những lát cắt chân thực về cuộc sống của một người phụ nữ Việt đã dành hơn 21 năm lao động nơi đất khách.

Quý độc giả có thể theo dõi và kết nối cùng chị Nguyễn Thanh Thủy để lắng nghe thêm những câu chuyện đời thường, những góc nhìn mộc mạc về cuộc sống của cộng đồng người Việt tại Đức và hành trình gìn giữ sự lạc quan giữa những bộn bề của cuộc sống xa quê tại Facebook Nguyễn Thanh Thủy.